Trong đôi mắt đẹp của Hoàn Tiểu Trác hiện lên sự thưởng thức, nàng nhẹ giọng nói :
"Ngươi định làm như thế nào?"
Ta không trực tiếp trả lời câu hỏi, mà nhìn thẳng vào đôi mắt nàng nói :
"Cho dù lập trường của chúng ta ra sao, lúc nào ta cũng coi cô nương là bằng hữu đáng tin cậy nhất, cho nên ta không nói dối cô nương. "
Hoàn Tiểu Trác rùng mình, đôi mi dài rủ xuống nói :
"Ngươi nếu như lo lắng thì không cần nói. .. "
Ta đi tới trước mặt nàng một bước, thấp giọng nói :
"Nguyện vọng lớn nhất của đời ta là thống nhất loạn thế phân tranh, để cho bách tính thiên hạ có được cuộc sống an bình, ở Đại Khang, ta có thể yên ổn làm một thái tử, nhưng mà phụ hoàng của ta không muốn buông tha hoàng quyền, hơn nữa Tả Trục Lưu còn đang nhìn chằm chằm vào cơ nghiệp của Long thị ta, cho nên ta đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Trận chiến lấn này giữa Yên - Hàn đối với ta mà nói là một cơ hội vô cùng tốt, nếu như lấy được đất đai phía bắc Yên quốc, là ta có thể có nền móng cho cơ nghiệp tương lai của mình, bởi vậy ta mới không chú ý tới an nguy dấn thân tới Yên đô. "
Hoàn Tiểu Trác nhập thần lắng nghe ta độc thoại, nàng dường như hiểu cái gì đó, nhẹ giọng nói :
"Ngươi muốn thừa dịp này hạ thủ với Yên vương? Thế nhưng ngươi có nghĩ tới chuyện Yên vương mặc dù chết, nhưng ngươi có khi cũng không lấy được đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555459/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.