Ta cười nói :
"Xem ra Lãnh giáo chủ và ta nói chuyện với nhau còn chưa đủ. Xa huynh, huynh tránh đi chỗ khác một lát, chúng ta có rất nhiều bí mật muốn nói riêng với nhau. "
Lãnh Cô Huyên ngồi xuống bên cạnh đống lửa, thấp giọng nói :
"Vừa rồi ngươi đã làm gì với Khinh Nhan?"
Ta nhướng mày, xem ra lúc ta và Xa Hạo nói chuyện với nhau, nàng đã vào thăm Khinh Nhan. Lấy tu vi của nàng đương nhiên có thể phát hiện công lực trong người Khinh Nhan đã hoàn toàn biến mất .
Ta mỉm cười nói :
"Ta không hiểu ý của Lãnh giáo chủ là gì. "
Lãnh Cô Huyên bỗng nhiên vươn tay chộp về hướng mạch môn của ta .
Ánh mắt của ta tập trung, tiết tấu một chiêu nhanh như chớp này của nàng ở trong mắt ta trở nên chậm rất nhiều. Ta theo bản năng nhẹ xoay cánh tay, lấy tay bắt ngược lại mạch môn của nàng .
Lãnh Cô Huyên không nhịn được kêu lên một tiếng sợ hãi, thu bàn tay vào trong tay áo, ống tay áo như linh xà cuốn về phía cánh tay của ta .
Trước khi ống tay áo chạm vào thân thể, ta dĩ nhiên có thể đoán trước chiêu tiếp theo của nàng. Cánh tay ta rụt về, ngửa thân ra phía sau, hai chân đạp trên mặt đất lùi về phía sau hơn hai trượng .
Xa Hạo ở một bên yên lặng quan sát, thấy hành động của Lãnh Cô Huyên liền cuống quýt dẫn hơn mười tên võ sĩ vọt tới .
Lãnh Cô Huyên cười nhạt chậm rãi đứng dậy, đôi mắt lạnh như băng nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555444/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.