A Đông biết nếu để cho Tô Thiết Đảm chạy thoát, bọn đạo tặc trên núi tất sẽ không còn cố kỵ gì, nếu như loạn tiễn đều bắn một lúc, ba người chúng ta nhất định sẽ rơi vào cảnh hung hiểm. A Đông liều lĩnh đuổi theo Tô Thiết Đảm, tiếc rằng cước lực của tọa kỵ thực sự quá kém, không những không thể đuổi theo Tô Thiết Đảm, cự ly giữa hai người càng kéo càng xa .
Ta giương cung cài tên, nhắm vào ngựa cưỡi của Tô Thiết Đảm kia, Tô Thiết Đảm trở tay vung thiết đang ngăn trở mũi tên của ta, nhưng mà một động tác này đã làm ngựa của y giảm đi tốc độ, A Đông nhân cơ hội chạy tới che ở trước ngựa của y .
Bọn thổ phi trên gò đất thấy tình thé không ổn, đồng thời hô hào từ trên gò đất lao xuống .
Ba tên trong đó đã bắn tên về phía ta, ta bình tĩnh vung đao chém rụng từng mũi tên một, tiếp đó dục ngựa phóng về phía đội ngũ của đối phương, chỉ có như vậy mới có thể thu hẹp lại khoảng cách để tránh chúng bắn tên tiếp. A Y Cổ Lệ ôm chặt lấy thân thể ta, ghé sát khuôn mặt vào phía sau lưng ta, tại trong thời khắc giương cung bạt kiếm thế này mang đến cho ta cảm giác dịu dàng không nói nên lời .
A Đông ôm lấy thiết đang của Tô Thiết Đảm cố sức kéo mạnh xuống phía dưới, không nghĩ tới ngựa cưỡi của hắn căn bản không thể chịu được lực đạo quá lớn như vậy, bốn vó nó quỵ xuống quỳ trên đất, A Đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555380/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.