Ta mặc dù không biết quan hệ giữa Yên Hàn chuyển biến xấu tới trình độ nào rồi, tuy nhiên Yên vương nếu đã điều binh từ Ngọc Môn quan ở sát phương bắc nhất, đủ để chứng minh chuyện này tuyệt sẽ không dễ dàng giải quyết như vậy .
Ta lo lắng thương thế trên tay A Y Cổ Lệ, nên bảo A Đông khắp nơi đi khắp nơi thám thính tin tức một chút, còn mình thì cùng A Y Cổ Lệ trở về quán trọ trước .
Các ngón tay của A Y Cổ Lệ giống như một bộ tác phẩm nghẹ thuật tuyệt hảo không có tỳ vết, một cước không lưu tình chút nào tên khốn khiếp kia dã giẫm cho tay nàng bị hơi sưng đỏ lên, ta lấy nước sạch tẩy rửa cho nàng, lại tự tay bôi lên rượu thuốc cho nàng. A Y Cổ Lệ xấu hổ nhắm hai mắt lại, có vẻ vô cùng ngượng ngùng .
Nhớ tới một màn vừa rồi nàng giúp đỡ người mù kia, trong lòng ta không khỏi có chút cảm động, không nghĩ tới bề ngoài của nàng nhu nhược nhưng lại có một tấm lòng thiện lương như vậy .
A Đông rất nhanh đã quay trở về quán trọ, hắn mỉm cười nói :
"Chủ nhân, quả nhiên không ngoài dự liệu của người, xung đột lần này giữa Yên quốc cùng Hàn quốc quả thật không nhỏ. "
Ta nhíu mày hỏi :
"Có chuyện gì?"
A Đông nói nói :
"Nghe nói tại biên giới Yên Hàn phát hiện một mỏ vàng, nơi đó từ trước đến nay là nơi hữu hảo của hai nước, biên giới không rõ. Hiện tại bởi vì chuyện mỏ vàng mà đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555379/chuong-339.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.