Sau bia mộ của Tần Thục phi là một cái động khẩu hẹp, bên ngoài được cỏ hoang che lấp, nếu như không quan sát cẩn thận, chắc chắn không thể nhận ra .
Liên Việt dẫn đầu chui vào cái động khẩu chỉ có một người chui lọt sau đó tới lượt ta, hai người bò cách nhau chỉ một khoảng cách, bò một đoạn thời gian vẫn chưa thấy tới nơi, trong lòng ta nghi hoặc, đất đá khi đào cái động này được vận chuyển đi đâu?
Động đi được chừng gần một dặm thì trở nên rộng rãi, ta và Liên Việt đã có thể khom người đi lại, ta có chút lo lắng nói :
"Cái động này có khả năng sụp xuống hay không?"
Liên Việt nghiêng đầu lại, ánh sáng của cái đèn Lưu Ly chiếu ra lờ mờ, hắn giảo hoạt tươi cười :
"Sợ? Yên tâm đi, động do ta đào tuyệt đối không có nguy hiểm. "
Đi thêm vài chục bước, thấy trong mộ trở nên trống trải, chắc là tới bên trong lăng mộ của Tần Thục phi, Liên Việt nói :
"Mộ của Tần Thục phi là đơn giản nhất, chủ yếu là dùng đất tạo thành, cho nên ta mới lựa chọn nơi này làm nơi khởi điểm. "
Tần Thục phi dù sao cũng là nhạc mẫu của ta, quấy rầy vong linh của người làm cho lòng ta có chút bất an, yên lặng cầu khẩn người hãy ngủ yên, ngàn vạn lần đừng trách tội ta mạo muội tới thăm .
Cái động này chắc chắn Liên Việt đã đào từ rất lâu rồi, ta thực sự không tưởng tượng nổi, hắn sao có thể trong vài ngày mà đào được một công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555342/chuong-302.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.