"Ta thấy mình. .. không được. .. "
U U yếu ớt nói .
Ta thoải mái nói :
"Ngươi chắc chắn là không có việc gì. "
"Tại sao ngươi biết?"
"Có câu là : người tốt sống không lâu, bại hoại sống ngàn năm!"
U U cốc một cái lên đầu ta, buồn bã nói :
"Không nghĩ ta lại có thể chết cùng ngươi ở một chỗ. "
Ta có thể nhận ra tâm tình của nàng, nàng bị thương không nhẹ, trong lòng không khỏi có cảm giác thương tiếc, nếu như nàng không phải cứu ta thì cũng không bị thương nghiêm trọng như vậy .
U U nhẹ giọng nói :
"Ngươi có thể đặt ta xuống hay không?"
Ta gật đầu, đặt nàng xuống, U U bảo ta bế nàng tới bên dòng suối, đôi mắt đẹp của nàng nhìn vào những ngọn đèn dưới suối, dường như chìm vào trong chuyện cũ. Hồi lâu mới nói :
"Khi ta còn nhỏ, năm nào cũng theo gia đình tới bờ sông thả đèn, tình cảnh đó mới như ngày hôm qua. .. "
Ta cầm một cái đèn hoa, đặt vào trong tay U U nói :
"Ngươi cứ coi ta là nhà của ngươi, ôn lại chuyện cũ có được không?"
U U cười sẵng giọng :
"Tên hỗn đản này, lại nhân cơ hội chiếm. .. tiện nghi. .. "
Nàng ho khan hai tiếng, trên khuôn mặt đỏ bừng, tiếp nhận đèn hoa trong tay ta, nói :
"Ngươi cũng biết, mỗi chiếc đèn hoa này đều mang một tâm sự, tiếp nhận nó chính là tiếp nhận nỗi thống khổ và tâm sự của người khác. .. "
Ta mỉm cười nói :
"Đèn đã chảy theo dòng nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555087/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.