Cuối cùng cũng thực hiện được nguyện vọng gạo nấu thành cơm, cả thể xác lẫn tinh thần của Nguyễn Hâm Kiều thỏa mãn rất lớn, thoả mãn được trong lòng ở Quan Triệt, trên người vẫn còn nóng, trên thái dương và chóp mũi vẫn chút mồ hôi.
Quả thực anh rất dịu dàng, cho dù ngay giây phút kia, cũng không có thô lỗ với cô, ngược lại luôn động viên hôn lên mặt và trán của cô.
Mặc dù động tác của anh rất nhẹ nhàng, vẫn giày vò cô suýt chút nữa chịu không nổi, nhịn không được thét chói tai, còn cấu vào lưng anh vài cái...
Trên người cả hai đều có một lớp mồ hôi, ôm nhau có chút dính, Nguyễn Hâm Kiều lại không chịu buông ra, như thằn lằn mềm yếu nằm bám vào anh, vòng tay qua lưng của anh.dien%dan^^LQD
Quan Triệt đã dần hồi phục, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô.
"Em làm anh bị thương phải không?" Nguyễn Hâm Kiều để mặt chạm vào ngực anh, nhắm mắt lại, nhỏ nhẹ hỏi.
Trên lưng có vài nơi hơi đau, Quan Triệt vẫn nói: "Không có."
"Người khác đều nói, phụ nữ chỉ cần bị đàn ông đưa lên giường, sẽ bị mất giá đó." Mặc dù sự thật là bản thân đưa anh lên giường... Nguyễn Hâm Kiều ngẩng mặt hai bên má vẫn còn ửng đỏ nhìn anh, "Anh thấy thế nào?"
"Sẽ không." Đẩy một ít tóc rối trên trán của cô ra, Quan Triệt bình tĩnh trả lời.
Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ, lại gần hôn vào cằm của anh một cái, lại cười hì hì dùng răng nanh mà cắn.
Ôm nhau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-co-cua-co-be-lo-lem/1994586/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.