Tiếng gào thét bén nhọn như lưỡi dao sắc, trong thoáng chốc xé toang bầu không khí, cả con phố lập tức rơi vào tĩnh mịch chết lặng.
Mọi người đều kinh hãi trừng lớn mắt, không tin nổi tai mình.
Vừa rồi… vừa rồi phụ nhân kia đã nói gì? Nàng bảo Tào nhị công tử bị Lưu Tứ giết hại, kẻ đứng sau lại chính là Tào đại công tử!?
Đám đông nhất thời xôn xao.
“Trời đất! Lời nàng ta nói có thật chăng?”
“Huynh đệ Tào gia xưa nay chẳng phải vẫn rất hòa thuận sao? Đại công tử sao có thể ra tay độc ác với nhị công tử?”
“Đúng vậy! Thường ngày ta còn hay thấy họ cùng nhau xuất nhập, rốt cuộc cũng là huynh đệ ruột mà!”
Có kẻ khẽ tặc lưỡi, giọng mang ý mỉa mai:
“Huynh đệ ruột? Chỉ là đồng phụ dị mẫu, thì tính cái gì là ruột thịt?”
Một lời nhắc nhở, lập tức khiến những người xung quanh bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn nhau.
Đúng thế! Sao vừa rồi lại quên mất chuyện này?
Nhưng mà…
“Dẫu sao cũng cùng lớn lên từ nhỏ, sao lại nỡ lòng thế?”
Có người vội phản bác:
“Nói sao được! Nghe đồn Tào lão bản thiên vị lão nhị, thậm chí còn định giao gia nghiệp cho hắn. Lão đại có gấp gáp cũng là thường tình thôi!”
Dân chúng bàn tán rối rít.
Sắc mặt Tào Thành Văn khó coi đến cực điểm.
Hắn tức giận đến phát run:
“Ngươi nói bậy bạ gì đó!”
Không ngờ phụ nhân này dám trước mặt bao người tung ra lời lẽ như vậy!
Nhưng nàng sao có thể biết được!? Rõ ràng trước đây hắn đã căn dặn Lưu Tứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-can-cua-hau-gia-la-mot-doa-hac-tam-lien/4824112/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.