Quãng thời gian sau ấy cứ từ từ chảy xuôi…
Lê Vũ là một người đàn ông tốt rất biết chăm lo cho gia đình, cậu cũng thích một cuộc sống thanh thanh thản thản nữa, có một số việc — tình rồi yêu cái gì chứ — kỳ thực cũng không hề vĩ đại đến thế, tuổi tác càng lớn thì hết thảy cảm xúc mãnh liệt thuở ban đầu cũng đều sẽ dần trở nên “tế thủy trường lưu” thôi.
(*) Tế thủy trường lưu: Nghĩa là dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói một tình yêu không thuộc dạng chớp nhoáng, cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời gian từng chút từng chút âm thầm đến khắc cốt ghi tâm.
Chí ít là Lê Vũ nghĩ như vậy đấy…
Cậu rất thích cái cụm từ “tế thủy trường lưu” ấy, bởi vì nó tạo cảm giác như thể chỉ cần bản thân chịu quý trọng loại tình cảm này thì sẽ có thể vĩnh viễn mãi như vậy, mãi luôn như thế mặc cho bão táp mưa sa. Và “tế thủy trường lưu” cũng không có nghĩa là không yêu, mà ngược lại, chính bởi yêu quá đậm sâu từng tế bào một của đối phương nên Triệu Mộ mới có thể giâm được một gốc rễ trong lòng cậu.
Cậu yêu Triệu Mộ…
Bạn có thể tưởng tượng được không? Dáng vẻ một người đàn ông cao 1m80 đứng dưới căn bếp chật hẹp thành thạo xắt rau củ quả, mà trên người của người ấy thường thường còn kèm theo những vết thương chưa tiêu tan, còn ở bên ngoài phòng bếp, trên một chiếc bàn nhỏ là một thanh niên mi mục như họa ngồi ở đấy, đặt một cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-anh-cu/111327/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.