Triệu Mộ chết rồi.
Lê Vũ bỏ ra ít tiền làm một lễ tang, mời một tiểu đồ đệ thần thông đến niệm kinh, còn mình thì ôm hũ tro cốt được làm từ gỗ tử đàn chạy đến bên góc của linh đường ngồi ngây người.
Đây là một hũ tro cốt trống rỗng, chủ nhân của hũ tro cốt này còn nằm trong nhà tang lễ.
Lê Vũ ngồi trên một băng ghế, trầm mặc vuốt ve hũ tro cốt phát ra ám quang, vành mắt cậu tái nhợt, râu ria xồm xoàm, cả người toát ra vẻ chán nản như một kẻ tàn phế.
Cậu trước sau đều không thể tin được Triệu Mộ đã rời đi.
Nhà tang lễ rất quạnh quẽ không có được bao nhiêu nhân khí, cho dù có người đến thì cũng chỉ là thổn thức một lát, không thấy được bao nhiêu thương tâm trong ấy. Tiểu đồ đệ lần đầu tiên làm chuyện này, nó nhìn xung quanh một chút, thấy không ai có ý tốt nhắc nhở gì nó cả, mọi người đa số vội vàng bày ra dáng điệu bi thống hư ảo, hoặc có người dứt khoát trưng ra vẻ mặt khinh thường chỉ chỉ chỏ chỏ vào người thiếu niên xinh đẹp trong khung ảnh, cuối cùng nó chỉ có thể chạy đến chỗ của Lê Vũ.
“Chú ơi, tôi muốn niệm kinh, cần có hũ tro để còn Khai Quang (*),” nó lúng túng gãi đầu, có hơi sợ sệt người đàn ông trước mặt chẳng nói tiếng nào đã dẫn nó đến đây, “Chú đem hũ tro đến công đường thì mới có thể tiến hành được.”
(*) Khai Quang: là lễ dâng cúng Đức Phật ( Khai Quang còn có nghĩa là Lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-anh-cu/111326/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.