Cuối cùng tôi cũng đã nhận ra.
Kỹ năng〖Hóa nhân thuật〗chưa bao giờ là điều tôi muốn.
Tôi chỉ cố gắng gần gũi với con người để có thể kết bạn, bởi tôi đã rất cô đơn.
Tôi tiếp tục liều mạng〖Lăn〗xuyên qua khu rừng.
Cơ thể không di chuyển đúng theo ý tôi nữa, đầu của tôi đau và tôi không thể suy nghĩ một cách tỉnh táo.
Va phải không biết bao nhiêu chướng ngại vật, HP của tôi liên tục thuyên giảm, nhưng tôi vẫn cứ lăn về phía trước.
Lần theo hướng mà thằn lằn đen đã chạy, dấu vết ngày càng phai mờ và mỏng manh hơn, giống như em ấy đang càng ngày càng yếu đi vậy.
Có cả vệt máu rải rác trên mặt đất, cùng những vết cào cấu thi thoảng xuất hiện ở hai bên.
Một viễn cảnh đáng sợ xẹt qua tâm trí tôi.
Không, không thể nào!
Tôi không thể chịu đựng được nếu điều đó xảy ra.
Thần ngôn ơi, nếu ngươi có ở đó, ta cầu xin ngươi.
Làm ơn hãy để cho thằn lằn đen được sống, ta sẽ không đòi hỏi để có được〖Hóa nhân thuật〗nữa.
Nếu em ấy còn sống, ta sẽ không cố gắng tìm cách hòa nhập với con người nữa.
Thậm chí ta sẽ không phàn nàn bất cứ điều gì về con đường tiến hóa này.
Tất cả những gì ta mong ước, là đừng để cho thằn lằn đen phải chết.
Bị cảm xúc nôn nao dồn nén, trái tim của tôi đập ngày một khó khăn hơn.
Nhịp tim bị rối loạn đến nỗi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, đừng đùa vào lúc này chứ.
Có vẻ như chất độc cùng sự mệt mỏi đang dần hủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-mot-qua-trung-rong-huong-ve-muc-tieu-tro-thanh-ke-manh-nhat/916375/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.