Cây cổ thụ đung đưa, âm thanh rừng rì rào.
Cô trút bỏ lớp ngụy trang loang lổ, bộc lộ bản chất của một lãnh chúa. Khi cô tiến lên một bước, mặt đất rung chuyển.
Nước trong vũng bùn gợn sóng lan tỏa, muông thú hoảng loạn bỏ chạy. Đôi mắt dọc của cô xuyên qua khe hở của hàng rào điện, chạm phải cặp mắt đỏ ngầu đối diện. Cả hai giằng co, trong mắt chất chứa những ký ức khắc cốt ghi tâm và mối hận thù không thể xóa nhòa.
Rất tốt, nó vẫn nhớ cô, cũng như cô chưa từng quên nó.
Đã quen biết nhau, vậy thì không cần nhiều lời, cứ đánh thẳng luôn đi.
Có lẽ do mang cùng một bộ gen, hai con khủng long khổng lồ bỏ qua "những bước dư thừa" – chính là hai con người bé nhỏ không đủ nhét kẽ răng – mà chỉ chăm chăm nhìn nhau như hai miếng mồi lớn hơn.
Chúng dàn thế trận, đứng giữa đối mặt, gầm lên một tiếng, toàn thân căng cứng, cơ bắp cuộn lại, sẵn sàng lao vào cuộc tử chiến.
Người ta vẫn nói, “trâu bò húc nhau, ruồi muỗi chết”, và Zach rõ ràng hiểu rất rõ điều này. Nhân lúc hai “quái vật” còn đang đối đầu, cậu nhanh chóng kéo đứa em trai đang sợ đến ngây người, lôi nó chạy thẳng về khu di tích Jurassic.
Cậu không biết hai con khủng long này sẽ đánh nhau bao lâu, cũng không mong đợi phép màu cứu viện ngay tức khắc. Chỉ hy vọng trong tòa nhà phủ đầy dây leo ấy có thứ gì hữu dụng – súng, xe hơi, dù chỉ là dùi cui điện hay một thùng xăng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-khung-long-xem-toi-thang-cap-nhu-the-nao/4646645/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.