Ngày 9 tháng 6, 8 giờ sáng theo giờ San Jose, chỉ còn một ngày nữa là đến buổi triển lãm “Indominus Rex”.
Simon khá thoải mái. Kể từ khi tận mắt nhìn thấy “Indominus 02” vào hôm qua và xác nhận mức độ “an toàn” của nó, ông ta liền mặc định rằng “Indominus 01” cũng sẽ không khác biệt là bao. Dù có dữ tợn hơn một chút thì nó cũng sẽ không coi con người trong lồng nâng như con mồi.
Vì vậy, ông ta thoải mái vui chơi cả đêm trên đảo, thử hết mọi trò chơi trong khu giải trí, đến tận sáng hôm sau mới mơ màng nhớ ra công việc chính. Thế nhưng, khi vừa bước vào khu triển lãm của “Indominus 01”, ông ta lập tức hối hận.
Hai con khủng long lai này hoàn toàn khác biệt. Sự khác biệt không chỉ nằm ở màu da hay đôi mắt, mà là ở cảm giác tổng thể mà chúng mang lại.
Có lẽ vì con thứ hai được nuôi dưỡng ngoài trời trong thời gian dài nên nó mang trong mình sự hoang dã của thiên nhiên, cùng với phong thái điềm tĩnh của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.
Nó là một kẻ săn mồi mạnh mẽ, nhưng không phải một kẻ g.i.ế.c chóc điên cuồng. Sự tồn tại của nó giống như vị thần hộ mệnh trong văn hóa pháp sư da đỏ—một thực thể không thể lay chuyển nhưng cũng không đáng sợ.
Tóm lại, nó là một con khủng long mạnh mẽ, ổn định và điềm tĩnh—giống như núi non, hồ nước, tảng đá, cây sồi. Một sự hiện diện không quá nổi bật, nhưng cũng không thể xóa bỏ.
Nhưng con đầu tiên thì không.
Khi nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tai-sinh-thanh-khung-long-xem-toi-thang-cap-nhu-the-nao/4646644/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.