Phương Thốn Tâm đi một mạch đã hơn nửa ngày, mãi cho đến khi mặt trời ngả về tây vẫn chưa thấy trở lại.
Hỏa Uyên thú canh giữ bên ngoài Thái Thương Lâm, hơi thở rực lửa của nó xua tan đi cái lạnh lẽo của ngày đông bốn phía, khiến cả rừng trúc tiêu điều cũng được nhuộm một tầng ánh sáng màu cam nhạt.
Khi Diệp Huyền Tuyết bước ra khỏi Thái Thương Lâm, Hỏa Uyên thú đang nhe răng trợn mắt nằm rạp trên mặt đất, rũ bộ lông vũ đỏ rực như lửa, dùng tư thế đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào người đang đứng trong bóng tối cách đó không xa. Tạ Tu Ly gục đầu, dường như hòa làm một thể với bóng đêm, tuy chẳng nhìn rõ mặt mũi thần thái, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được nỗi u uất nồng đậm tỏa ra từ hắn, tựa như một vũng nước tù đọng chết chóc.
Nghe thấy tiếng động từ phía Diệp Huyền Tuyết, Hỏa Uyên thú liếc mắt nhìn sang, trầm giọng gầm gừ với hắn, thần thái ấy lại có vài phần giống với Phương Thốn Tâm.
Diệp Huyền Tuyết không buồn để ý, lướt qua nó đi thẳng ra ngoài, nhưng mới được hai bước đã bị cản lại. Hắn ngoảnh đầu nhìn, phát hiện Hỏa Uyên thú đang nhấc chân lên, dùng móng vuốt móc chặt vạt áo hắn, ngăn không cho hắn rời đi.
Đến cả động tác cũng giống nàng như đúc.
“Ngươi tên là Điểm Tâm à?” Hắn nhớ lại cách Phương Thốn Tâm gọi nó.
Hỏa Uyên thú “ao” lên một tiếng, coi như đáp lại.
Phía bên kia, Tạ Tu Ly nghe thấy tiếng nói chuyện chậm rãi ngẩng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300074/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.