Trước khi tiếng xướng vang vọng ấy cất lên, tại Thái Thương Lâm, đệ tử ngoại môn của Lôi Hi Tông là Trương Tự đã là người của đợt thứ bảy được phái đến mời Phương Thốn Tâm.
Mấy đợt người trước, bất kể thân phận cao quý đến đâu đều bị chặn ngoài Thái Thương Lâm, chẳng ai đáp lời. Cuối cùng, bọn họ đành phải để hắn ra mặt.
Dẫu sao, hắn cũng là vị sư huynh dẫn đường khi Phương Thốn Tâm mới gia nhập Lôi Hi Tông.
Cũng chẳng biết là do vận may hay vì nguyên cớ nào khác, thế mà hắn lại thực sự mời được Phương Thốn Tâm ra khỏi Thái Thương Lâm.
“…”
Trương Tự ấp úng định gọi mấy lần, nhưng lời đến bên miệng lại chẳng thể thốt ra.
Với thực lực cảnh giới và địa vị của Phương Thốn Tâm hiện giờ, gọi nàng là “sư muội” dường như có phần đại bất kính, nhưng hắn cũng chẳng biết nên xưng hô thế nào, đành lúng túng gãi đầu. Đã vậy, Phương Thốn Tâm còn trưng ra vẻ mặt xem kịch vui, chẳng hề có ý định đỡ lời giúp hắn.
Cuối cùng hắn quyết tâm, đánh liều gọi: “Phương sư muội, các vị tông chủ và Tây Lâm Thần Quân muốn mời muội tới đỉnh Huyền Cơ bàn chuyện.”
Phương Thốn Tâm cuối cùng cũng bật cười: “Bọn họ mời ta đến đó làm gì?”
Tiếng gọi “Phương sư muội” thốt ra, lại thấy nàng vẫn tươi cười thân thiết như xưa, Trương Tự mới thở phào nhẹ nhõm, đáp: “Các tông chủ và các bậc thượng tu đang cãi nhau ầm ĩ trên đỉnh Huyền Cơ. Chắc là do ý kiến bất đồng về chuyện giải quyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300073/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.