Tay Diệp Huyền Tuyết buông lỏng, mặc cho Long Hồn Tiên rơi xuống mặt đất.
Việc triệu hồi long hồn đã vắt kiệt chút chân nguyên cuối cùng trong cơ thể, ngay cả chút sức lực để nắm chặt roi dài hắn cũng chẳng còn.
Cơ thể nặng tựa núi non, ngũ tạng lục phủ đảo lộn dữ dội, xương cốt cùng cơ bắp dường như đã vụn vỡ, ngay cả nguyên thần cũng bắt đầu nhói đau. Dư vị ấy tựa hồ như cỗ thân xác vốn chẳng thuộc về bất kỳ ai này sắp sửa tan biến, trả lại cho luân hồi.
Trước mắt hắn tối sầm, bóng người xung quanh đều trở nên nhòe nhoẹt, bên tai tràn ngập tiếng huyên náo của cuộc đấu pháp. Tàn dư Hắc Giáp Vệ sau khi mất đi sự chỉ huy của Bùi Kính Xuyên thì rơi vào hỗn loạn, bắt đầu tấn công tu sĩ một cách vô tổ chức, cũng may Lâm Tụng rất nhanh đã thu hồi Hắc Ma Phong Sa vào vật chứa, đệ tử ngoại môn Huyền Cơ Các cũng kịp thời đưa tới một lô Tinh tủy, giúp các tu sĩ trên đỉnh núi bổ sung linh khí, tiếp tục chém giết với Hắc Giáp Vệ.
Cơ thể băng giá cảm nhận được một chút ấm áp, hắn biết trước khi ngã xuống đất mình đã được Phương Thốn Tâm đỡ lấy. Hắn muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu đến mức không thể nhúc nhích, thậm chí ngay cả sức để mở ra cũng không có.
Hắn hiểu rõ trong lòng, tình trạng dị thường của cơ thể và nguyên thần lúc này không đơn thuần chỉ vì trọng thương trước đó.
Cỗ thân thể con rồi này tồn tại dựa vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300071/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.