“Thịt nát xương tan, chẳng phụ ý nàng.”
Câu trả lời dành cho Phương Thốn Tâm là một lời nói bình thản không chút gợn sóng của Diệp Huyền Tuyết.
Thế nhưng tám chữ nghe chừng nhẹ bẫng ấy lại tựa như mũi dao khắc sâu vào mặt băng cứng rắn. Nếu trái tim Phương Thốn Tâm là băng giá, thì câu nói này chính là ấn ký thuộc về Bùi Quân Nhạc được khắc lên băng, vĩnh viễn không thể mài mòn. Trong vô vàn ngày tháng bị hận thù giày vò, lòng nàng sắt đá chẳng thấy chút ôn nhu, đã sớm xóa bỏ mọi chuyện cũ, chỉ duy nhất câu nói này được giấu kín nơi góc tối không bao giờ thấy ánh mặt trời.
Đó là chút tình ái cuối cùng còn sót lại trong lòng nàng.
Với nàng là thế, với Diệp Huyền Tuyết, cũng là như vậy.
Quen biết hơn ba trăm năm, gian nan hiểm cảnh hai người cùng trải qua nhiều không đếm xuể, Phương Thốn Tâm đã không còn nhớ rõ khi hắn nói câu này, bọn họ đang đối mặt với tuyệt cảnh sinh tử thế nào, có lẽ cũng chẳng khá hơn tình cảnh hiện tại là bao.
“Dẫu thân ta thịt nát xương tan, cũng chẳng phụ ý nguyện của nàng.”
Trong cục diện không chết không thôi năm xưa, hắn dùng mạng mình cùng nàng đánh cược một ván, bất luận nàng đưa ra ý tưởng hoang đường đến đâu, hắn đều dốc toàn lực giúp nàng toại nguyện.
Khi đó hắn chỉ là một thiếu niên tu sĩ lầm đường lạc vào ma môn, khi nói câu này khóe mắt đuôi mày không giấu ý cười, trong mắt là biển sao mênh mông, ý khí bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300070/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.