Là nhị đương gia của Tạ gia, địa vị của Tạ Sách chỉ đứng sau gia chủ Tạ Mưu. Đặc biệt là mấy năm gần đây, Tạ Mưu ít khi lộ diện, phần lớn công việc đều giao cho nhi tử và đệ đệ Tạ Sách này, nên địa vị của hắn ta lại càng nước lên thì thuyền lên.
Tuy địa vị cao nhưng hắn ta đối ngoại vẫn luôn khiêm tốn hòa nhã, đối nội lại hết mực chăm sóc, nâng đỡ con cháu trong tộc, vì thế ở Nguyên Lai Thành rất được kính trọng, uy vọng cực cao.
Tạ Sách mặc y phục thường ngày, nụ cười bình dị gần gũi, trên người không hề có chút giá nào. Dáng vẻ nho nhã tuấn dật kia so với hai năm trước chẳng có gì thay đổi, nhìn không giống cữu cữu của Tạ Tu Ly mà giống ca ca của hắn hơn.
“Không cần giữ lễ như vậy, mau ngồi đi.” Thấy hai người đứng hành lễ với mình, hắn ta phất tay, sải bước đến trước mặt hai người, lại đánh giá Phương Thốn Tâm rồi nói: “Hai năm không gặp, phong thái của Phương lão sư vẫn như xưa.”
“Tiên quân quá khen.” Phương Thốn Tâm khiêm tốn đáp.
“Biểu hiện xuất chúng của cô nương trong vòng tuyển chọn ở Vọng Hạc năm đó đến nay ta vẫn khó quên, vốn định bảo Tu Ly mời cô nương đến Nguyên Lai ở lại ít ngày để ta có dịp kết giao, không ngờ Phương lão sư lại rời đi vội vàng như thế.”
Tạ Sách không ngồi vào ghế chủ tọa giữa sảnh mà làm động tác dắt tay Phương Thốn Tâm, cùng nàng ngồi xuống ghế khách. Thần thái thân thiết hệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300009/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.