Hình ảnh hư vô, một nụ hôn chẳng thể chạm tới thực tại in nhẹ lên môi nàng. Không xúc cảm, không hơi ấm, cũng chẳng thể gọi là triền miên, hành động này giống như một lời tuyên bố về địa vị hơn, mặc dù Diệp Huyền Tuyết không hiểu nụ hôn chủ động này đại biểu cho điều gì.
Hắn đang dần khuất phục trước d*c v*ng ngây ngô, nghe theo tiếng gọi của bản tâm, sẽ chẳng còn xiềng xích thế tục nào có thể trói buộc hắn nữa.
Những quy tắc, chuẩn mực cắm rễ trong đầu hắn đều đang bị phá vỡ, một khi đã bắt đầu thì không thể vãn hồi.
Phương Thốn Tâm ngồi xếp bằng trên pháp tòa, bất động như tượng đá, mặc cho nụ hôn hư vô kia rơi trên môi, ánh mắt chẳng gợn chút sóng.
Khi giọng nói của hắn vừa dứt, nàng chợt nhếch môi cười lạnh, ngón tay khẽ động. Trong chớp mắt ánh sáng nhạt bao trùm lấy tượng gỗ đang nằm trong tay nàng, một nguồn sức mạnh không thể kháng cự kéo hư ảnh của Diệp Huyền Tuyết về phía người gỗ, hư ảnh lơ lửng giữa không trung lập tức bị hút trọn vào trong vỏ bọc con rối gỗ.
Một đạo phù chú bay lên, mang theo lực lượng nguyên thần của nàng, nháy mắt đánh vào thân thể người gỗ, phong ấn linh thức của Diệp Huyền Tuyết ở bên trong.
“Ngươi thích hay không thì liên quan gì đến ta? Nơi này của ta là chỗ ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?” Nhìn hư ảnh của Diệp Huyền Tuyết biến mất giữa không trung, Phương Thốn Tâm mới nâng tượng gỗ trong lòng bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300008/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.