Phương Thốn Tâm bất ngờ ôm chầm lấy hắn, cái ôm rất mạnh mẽ, chan chứa cảm xúc bồi hồi của bạn cũ lâu ngày hội ngộ, hoàn toàn không có chút mập mờ dây dưa nào, giống hệt như trước đây, nhưng vẫn khiến Tạ Tu Ly sững người tại chỗ. Hắn không dám cử động nhiều, chỉ sợ tất cả trước mắt chỉ là mộng cảnh. Dù giọng nói của nàng chân thật vang lên bên tai, hơi thở nàng quẩn quanh ở chóp mũi, hắn vẫn thấy cuộc gặp này như giấc mơ mỹ lệ trời ban, đẹp đến mức không chân thực.
Nhưng trực giác nói với hắn rằng, hắn nên thẳng thắn đáp lại nhiệt tình của nàng, không thể nhút nhát yếu nhược giống như trước nữa.
Bàn tay Tạ Tu Ly khẽ nâng lên, định vòng qua eo nàng, nhưng vừa chạm vào thắt lưng nàng thì lập tức rụt lại như bị bỏng.
Hắn sợ… sợ mình làm nàng khó chịu, sợ nàng phản cảm, dù hắn biết rõ nàng không phải người như thế.
Giằng co, do dự một hồi lâu, cuối cùng khát vọng trong lòng chiến thắng nỗi sợ, hắn hạ quyết tâm, giơ tay vòng ôm lại nàng, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, nàng lại buông tay, kết thúc cái ôm ngắn ngủi này.
Tay Tạ Tu Ly rơi vào khoảng không, cảm giác hụt hẫng cuộn trào trong ngực.
Có những cơ hội chỉ vụt qua trong chớp mắt, mà hắn mãi không thể nắm được.
Phương Thốn Tâm thì liếc nhìn Điểm Tâm, dưới ánh mắt cảnh cáo của nàng, nó cố gắng nuốt hết cả cái đầu rồi rơi “bịch” xuống đám cỏ, lúc đó mới nàng buông tay khỏi Tạ Tu Ly, nghiêm túc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300001/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.