Màn đêm buông xuống sâu thẳm, chỉ còn một vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên cao như sắp rơi xuống, Phương Thốn Tâm đứng trên vách núi Kim Tê, trước mặt nàng là cửa hang tối đen sâu hun hút, chẳng biết sâu đến mức nào, tựa như cái miệng há rộng của dãy núi đang chờ nuốt chửng kẻ sa chân vào trong.
Khí tức của Lôi Cốt Kiếm càng lúc càng rõ, tỏa ra từ trong hang động này.
Nàng không rõ trong hang có điều gì đang chờ đợi, mà bản thân lúc này chỉ là phân thân, không thể tùy ý phóng thần thức ra dò xét, đành phải dựa vào ngũ giác sắc bén để thăm dò mọi thứ xung quanh.
Nàng đứng yên lặng một chốc, ngoài khí tức Lôi Cốt Kiếm thì không cảm nhận thấy gì khác thường, mới khẽ bước tiến vào hang.
Bên trong hang tối đen như mực, giơ tay không thấy ngón, hoàn toàn không có ánh sáng. Nhưng với Phương Thốn Tâm, chuyện đó không thành vấn đề, tròng mắt của con rối được luyện từ Hồng Ngọc Xích, chỉ cần tốn chút linh khí là có thể nhìn rõ trong đêm.
Dù không rõ như ban ngày, nhưng vừa đủ để nàng nhìn rõ tình trạng bên trong hang động.
Hang khá rộng, hơi ẩm và tanh nồng, bốn vách là đá núi sắc nhọn, không có góc khuất để ẩn nấp. Nàng vừa quan sát vừa mò dần vào sâu, qua chừng hai ba mươi bước thì bỗng khựng lại, từ từ cúi người nhặt lên một đoạn xích sắt đen sì dưới đất.
Xích rất to và nặng tay, chất liệu không hề tầm thường, một đầu đã bị đứt, đầu còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5300000/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.