Phương Thốn Tâm mặc bộ đồng phục đen của Mặc Thạch Thành, chậm rãi bước vào hàng ngũ, bổ vào chỗ trống vừa bị người kia chấn lui.
“Phương lão sư!” Vương Thắng mừng rỡ, lưng lập tức thẳng lên giống như tìm được chỗ dựa vững chắc..
Nam tu bị đánh lui kia run run cánh tay tê dại, lại thấy đám người bốn phía chỉ trỏ bàn tán, càng cảm thấy mất hết thể diện. Hắn lại bị một nữ tu vô danh của Mặc Thạch Thành đánh bại, trong thời gian ngắn lửa giận bốc lên.
“Các ngươi sang bên kia chờ ta!” Phương Thốn Tâm không thèm liếc hắn, chỉ ôn hòa nói với Vương Thắng.
“Chúng ta… cẩn thận!” Vương Thắng còn chưa nói hết câu bỗng hoảng hốt kêu lên.
Dư Tùy và Tang Mộ đứng sau lưng hắn sắc mặt hốt hoảng thay đổi, nhưng ngay lúc này lại nghe tiếng nói bình thản của lão sư: “Tỉ mỉ cảm thụ, hỏa linh khí biến hóa.”
Kẻ kia lần nữa siết chặt nắm đấm, trên quyền bao phủ một tầng lửa cam nhạt, hung hăng đánh thẳng vào mặt Phương Thốn Tâm. Quyền thế tuy không nhanh, nhưng cương mãnh vô cùng, có khí thế phá núi vỡ đá, người thường dù có né được cũng khó tránh khỏi bị dư kình quét trúng.
Phương Thốn Tâm lại chẳng khác nào mọc rễ dưới chân, bất động như núi.
Ngay khi hắn vận pháp bảo ngưng thành hỏa quyền, nàng đã cảm nhận rõ ràng khí tức bốn phía thay đổi. Nàng khẽ vung tay áo, thản nhiên như gạt bụi. Từ trong tay áo cuồn cuộn dâng lên một luồng cuồng phong, quấn chặt lấy thân thể đối phương. Thế gió vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299935/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.