“Ha ha ha ha ha……”
Trong một góc sương khói mờ mịt của tửu quán, Tố Thanh vốn dĩ luôn trầm ổn lại đang cười đến không thẳng nổi lưng, sao lại có người ngốc đến mức chạy tới Linh Vân Hiên hỏi người ta nhận loại linh thạch nào chứ?
Phương Thốn Tâm oán thán xong, vốn nghĩ sẽ được dăm ba câu an ủi, ai ngờ đổi lại chỉ có tiếng cười thẳng thừng không chút nể mặt của Tố Thanh.
Có buồn cười đến thế sao?
“Muội muội à, Linh Vân Hiên là một trong những hiệu pháp bảo số một Cửu Hoàn, có thể bước vào cửa nơi ấy đều là người phú quý. Muội ăn mặc thế này, mà gã tiểu nhị kia còn mời muội vào, lại còn nhẫn nại giải thích từng ấy, hẳn là người mới nên có chút thành ý. Muội coi như may mắn không bị lườm nguýt khinh miệt rồi, thôi coi như thêm chút kiến thức đi.” Tố Thanh cười đủ rồi mới nâng chén rượu xanh lam trước mặt lên.
Chén băng trong suốt xanh biếc, chứa thứ rượu phát ra ánh sáng lưu ly, giữa khung cảnh mờ ảo này càng lộ vẻ mê hoặc lòng người.
Phương Thốn Tâm cũng nâng chén khẽ chạm.
Lâu Hải, phải không? Nàng đã nhớ kỹ cái tên này, lần sau bước vào Linh Vân Hiên, nàng nhất định tìm hắn!
Phải mua cho thật hả hê!
Nghĩ đến đó, nàng nâng chén một hơi uống cạn. Linh tửu nồng hậu ngọt lành, mang theo chút lạnh lẽo xộc thẳng vào nguyên thần, sảng khoái vô cùng.
Quả xứng danh là tửu quán Vong Ưu với rượu Vong Ưu trứ danh.
Uống xong chén rượu tiếp đón, nàng mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tac-long-lac-nhat-tuong-vi/5299934/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.