Dạ Nhiễm nhướng đôi mắt đen nhìn Quân Mặc Hoàng, đối với câu nói đột ngộtcủa Quân Mặc Hoàng, thoáng 囧, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, Dạ Nhiễmnhướn mày nhìn vào đôi mắt đen u ám của Mặc Hoàng, hơi nhíu mắt, lườibiếng mà hấp dẫn: “Mặc Hoàng, chàng vẫn chưa “tấn công” bổn cô nươngđược đâu.”
Cái này, đến phiên Mặc Hoàng hơi nhướn mày, nhìn dung nhan tùy ý tuyệt mỹcủa Dạ Nhiễm, sao hắn ngày càng có cảm giác bảo bối đang hấp dẫn hắnnhỉ?
Mỹ nhân trong lòng, là quân tử cũng không thể ngồi yên mà lòng không loạn, huống chi đang bị đè dưới thân Quân Mặc Hoàng lại chính là người màsuốt cuộc đời này hắn yêu chân thành.
Quân Mặc Hoàng vùi gương mặt tuấn tú vào hõm vai Dạ Nhiễm, đôi mắt đen bâygiờ đã âm trầm thâm thúy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy chính là ngọnlửa đỏ sáng rực.
Dạ Nhiễm nhẹ nhàng đưa tay ôm Mặc Hoàng, giống như đang âm thầm mời gọi.Trải qua sinh ly tử biệt trong biển lửa, Dạ Nhiễm không muốn cũng khôngdám tưởng tượng nếu tương lai lại. . .
Quân Mặc Hoàng ngẩng đầu, nhìn Dạ Nhiễm thật sâu, trong đôi mắt đen thâmthúy chất chứa quá nhiều ôn nhu lưu luyến, lúc cúi đầu muốn hôn lên môiDạ Nhiễm thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng đập cửa.
“Đội trưởng, đội trưởng. . .” Giọng nói của Khúc Thừa Trạch có chút tứcgiận, có chút vội vàng, càng thêm phần bất đắc dĩ vì không thể khôngquấy rầy Dạ Nhiễm.
Khuôn mặt tuấn tú của Quân Mặc Hoàng thoáng chốc trầm xuống, chắc chắn rồi, không ai muốn chuyện tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-y-doc-phi/2792783/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.