Cho nên, dù quanh thân tràn đầy sát khí, dù đang ở trong tình huống bất cẩn một chút sẽ chết, nhưng nàng lại bị bảo hộ trong lòng ngực của hắn, bị hôn đến mê loạn, bị che khuất mắt, nên nàng mặc dù có cảm giác kì lạ nhưng lại hoàn toàn không biết chân tướng là gì.
Chi đến khi tình hình chiến đấu bình ổn rồi, Nam Cung Lưu Vân mới chậm rãi buông nàng ra, nhìn nàng hết hơi hít khí liên tục, hắn tà mị cười: “Thích Bổn vương hôn ngươi sao?”
Tô Lạc tức giận đến không biết nói gì, cuối cùng chỉ trừng hắn, liếc mắt một cái, nhặt lên con dao muốn đi rồi nhưng lại ngừng lại.
Từ khi nào mà suối nước nóng này lại có bột phấn vậy? Hơn nữa xem chất liệu thì đây chắc hẳn là sắt thép.
Hơn nữa, mơ hồ còn có thể nhìn ra nguyên hình của nó là mũi tên.
Tô Lạc nhìn về hướng song cửa sổ.
Nơi đó có một lỗ nhỏ cỡ ngón tay, trông rất mượt mà, không lớn không nhỏ, một mũi tên có thể vừa vặn chui qua.
Tô Lạc chuyển mắt, bình tĩnh nhìn Nam Cung Lưu Vân, chỉ như vậy lẳng lặng nhìn, sắc mặc đông lạnh, một câu cũng không nói.
Nam Cung Lưu Vân đứng lêntừ suối nước nóng, thân hình thon dài hoàn toàn bại lộ trước mặt Tô Lạc.
Tóc dài đen nhánh như mực hỗn độn nằm trên bả vai rộng lớn, giọt nước ướt át cuồn cuộn nhỏ giọt, hai viên đỏ thắm trước ngực càng điểm tô thêm da dẻ trắng như ngọc, vai rộng mông hẹp, đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164942/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.