Thiếu niên áo xanh không nghĩ tới Nam Cung Lưu Vân nghiêm túc như vậy, mặt đơ ra một chút, sau đó cả cười, quy quy củ củ gọi Tô Lạc một tiếng tẩu tử, càng thân thiết đối xử với nàng.
“Ta không phải là tẩu tử của các ngươi, cũng không có quan hệ gì với hắn, không được gọi bừa.” Tô Lạc ngẫm nghĩ, cách xa Nam Cung Lưu Vân một bước, sau đó làm sáng tỏ mọi chuyện.
Thiếu niên áo xanh vừa thấy, tức khắc vui vẻ, nhướng mày hướng Nam Cung Lưu Vân cười nói: “A, Nhị ca còn chưa thu phục được nàng sao?”
Thiếu niên áo trắng cũng hùa theo, ôn nhuận cười: “Xem ra là thật đấy. Khó trách gần đây muốn gặp người thật khó khăn.”
“Oa!” Đương nhiên không ngờ tới Nam Cung Lưu Vân luôn luôn âm trầm vô vị, lại nói ra lời thổ lộ trần trụi như vậy ở trước mặt mọi người, tức khắc không khí có chút sôi nổi lên, tất thảy cặp mắt đều tụ tập trên người Tô Lạc, tìm tòi nghiên cứu, đánh giá.
Bọn họ vẫn luôn nghĩ rằng Nam Cung cả đời này sẽ giữ mình trong sạch, thủ thân như ngọc, bệnh khiết phích, không muốn tiếp cận nữ nhân. Nhưng chưa từng ngờ rằng, Nam Cung là người một minh im ắng vậy lại âm thầm khiến người khác kinh ngạc.
Tô Lạc nghe bọn họ kẻ tung người hứng trêu ghẹo nhau, trong lòng âm thầm đặt nghi vấn.
Nam Cung Lưu Vân có thân phận gì? Khi ở Tô phủ, Tô Tử An quả thực mang bàn thờ tới cúng bái hắn. Hắn chỉ ho khan một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164568/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.