Bảy ngày trong miệng Nam Cung Lưu Vân này, từ ngày thứ nhất đã gặp tai nạn không ngừng.
Không phải gió thổi mưa rơi, không phải thiên tai tự nhiên thì lại xảy ra tai nạn.
Mới đem Nam Cung Lưu Vân xử lý sạch sẽ, Tô Lạc lau dọn nước đọng trên mặt đất, mang thùng nước ra bên ngoài đổ.
Ai biết, nước trong thùng vừa hắt ra, lại có một người đi tới.
Nhìn thấy khuôn mặt hung ác dữ tợn trước mắt, Tô Lạc cảm giác có một tia quen thuộc.
Trên khuôn mặt đó vết thương dày đặc, gồ ghề lồi lõm, trong đó một con mắt bị lồi ra, thoạt nhìn rất là ghê người.
Đối phương chỉ có một mắt, giống như ngâm nọc độc, sống chết nhìn chằm chằm vào Tô Lạc, không hề nháy mắt.
Kinh ngạc, vui mừng, căm ghét, thù hận… Tất cả đều tập trung trên con mắt kia, hiện ra ánh sáng âm u xanh thẳm.
“Lý… Ngạo Thiên?” Tô Lạc mất một lúc lâu mới nhận ra.
Người quái dị này lại là Lý Ngạo Thiên? Quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Nhớ tới Lý Ngạo Thiên mấy ngày trước, một thân mặc cẩm bào xanh đen, mặt mày anh tuấn sáng sủa, ngũ quan khôi ngô, tuy không bằng Nam Cung Lưu Vân, nhưng diện mạo cực kỳ xuất chúng.
Nhưng bây giờ hắn quả thực xấu kinh thiên động địa, quỷ thần cũng khiếp sợ, dán ở trên cửa có thể trừ tà, treo ở đầu giường có thể tránh thai.
Lý Ngạo Thiên gắt gao nhìn chằm chằm Tô Lạc, nghiến răng nói: “Xú nha đầu! Trời không phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164388/chuong-448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.