Có thể được Nam Cung Lưu Vân gọi là nơi chơi đùa vui vẻ, Tô Lạc cảm thấy nàng vẫn không nên đi là tốt nhất, nhỡ may không cẩn thận làm mất cái mạng nhỏ này.
Tô Lạc nói sang chuyện khác: “Theo tốc độ này, hẳn là đi đến kịp.”
Thời gian một ngày đã trôi qua, bọn họ chỉ còn mười hai tiếng cuối cùng.
“Chuyện này đừng quá lo lắng, có điều, nếu nói có một chiếc thuyền, ít ra cũng thoải mái hơn một chút.” Nam Cung Lưu Vân gật đầu, có điều, rất nhanh, trên mặt hắn lộ ra ý cười suy ngẫm
“Sao thế?” Tô Lạc theo tầm mắt hắn nhìn về phía trước, nhìn thấy một điểm đen đang đi nhanh về hướng bọn họ
Đó rõ ràng là một chiếc thuyền.
“Đây thật là vừa lúc buồn ngủ thì có người dâng gối, cũng vừa kịp lúc.” Khóe miệng Tô Lạc gợi lên nụ cười giảo hoạt: “Ngươi đoán xem, có phải bọn Bắc Thần tìm chúng ta?”
Nam Cung Lưu Vân lại lắc đầu ghét bỏ khẳng định: “Thuyền bọn Bắc Thần không tệ như vậy.”
Tô Lạc hết chỗ nói, tên này góc độ nhận biết khác hẳn người thường, lại không thể không thừa nhận, lời hắn nói cũng có lý.
Rất nhanh, chiếc thuyền kia đã xuất hiện trước mặt hai người bọn họ.
Một khuôn mặt thô tục của người đàn ông trung niên nhìn thấy Tô Lạc, lập tức sáng ngời hai mắt, cười đến lộ ra hàm răng vàng úa.
“Tiểu cô nương, sao lại phiêu dạt trên biển thế? Mau lên thuyền, trên thuyền có đồ ăn nước uống còn có nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3164300/chuong-493.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.