Tô Lạc cố tình phát ra tiếng động nhỏ, chính là muốn nói cho Yên Hà Tiên tử biết, cô nương nàng đã làm theo lời dặn dò của bà ta rồi.
Thế nhưng.
Sau khi Tô Lạc đặt hòm thuốc vào vị trí cũ, khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Bởi vì khi tay nàng đóng hòm thuốc lại, ngay lập tức, cả hòm thuốc đều đa bị hút vào trong không gian của Tô Lạc.
Vị trí cũ trống không.
Lúc này, Tô Lạc đã hoàn thành nhiệm vụ lại thu hoạch được ngoài mong được nên trong lòng rất vui. Nàng liếc nhìn Yên Hà tiên tử đang nằm nhắm mắt như đang ngủ say trên giường, sau đó xoay người rời đi.
Lúc đi ngang qua trước mặt Yên Hà Tiên tử, tim Tô Lạc như muốn nhảy lên.
Nếu như lúc này Yên Hà tiên tử mở mắt, nhất định sẽ nhìn thấy nàng.
Lúc này, nàng không được hoảng sợ, cũng không được nôn nóng.
Tô Lạc cố gắng giữ nhịp tim của mình bình thường, bước chân cũng duy trì tiêu chuẩn như trước, từng bước từng bước, đi ra cửa.
Chỉ trong khoảng cách ngắn ngủi, mà Tô Lạc lúc đi ra đầu đầy mồ hôi, tinh thần chấn động,
Thế nhưng, đến khi Tô Lạc bước ra khỏi của tẩm cung, Yên Hà tiên tử vẫn không mở mắt.
Đúng là may mắn trong bất hạnh.
Cho đến khi ra khỏi tẩm cung, đứng ở ngoài cửa, Tô Lạc mới chậm rãi thở dài một hơi.
Cho đến khi ra ngoài, Tô Lạc mới có cảm giác nghĩ lại mà sợ.
Việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/3163511/chuong-888.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.