Mặc dù đã có vết xe đổ của Bắc Thần Ảnh, nhưng Lạc Hạo Thần lại sợ Tư Đồ Minh sẽ lấy Xích Tiêu Kiếm đi, cho nên hắn cắn răng một cái, đứng dậy.
Nam Cung Lưu Vân dùng ánh mắt nhàn nhạt nhìn hắn một cái, thần sắc lạnh lùng, cao thâm khó đoán.
Lạc Hạo Thần hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ linh lực vào bàn tay phải.
Linh lực nhanh chóng gào thét tuôn ra trong lòng bàn tay hắn, tạo nên từng vòng sóng dao động rất nhỏ.
Lạc Hạo Thần không dám sơ suất, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Xích Tiêu Kiếm, khống chế được tiết tấu hô hấp, từng bước một chậm rãi đi lên.
Hắn thật cẩn thận mà vươn tay phải, ngón tay kết ra thủ ấn vô cùng phức tạp, cấm chế của Xích Tiêu Kiếm thế nhưng chầm chậm tản ra hai bên, lộ ra một cái lỗ nho nhỏ.
Lạc Hạo Thần vô cùng vui mừng!
Không nghĩ tới thủ ấn bí truyền của gia tộc lại có thể xóa bỏ cấm chế, tuy rằng chỉ mở ra được một cái lỗ nho nhỏ, nhưng đối với hắn mà nói, vậy là đủ rồi!
Tay phải của Lạc Hạo Thần từng tấc từng tấc một chầm chậm vươn tới Xích Tiêu Kiếm, cuối cùng cầm toàn bộ Xích Tiêu Kiếm lên!
“Ca ca thật giỏi!” Lạc Điệp Y trừng mắt rất lớn.
Thấy Lạc Hạo Thần cầm chuôi kiếm lên đơn giản như vậy, Lạc Điệp Y vui vẻ hoan hô, lớn tiếng vỗ tay, bộ dáng nhảy tưng tưng kia, giống như Lạc Hạo Thần đã thành công lấy được Xích Tiêu Kiếm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-truy-the-phe-tai-nghich-thien-tieu-thu/2394112/chuong-1141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.