"Vậy thì ta sẽ ăn ngươi trước, bổ trợ tăng tu vi." Quái vật long xà tức giận nói, nhân loại nhỏ bé, dám cuồng vọng nói muốn muốt thú hạch của nó.
Nó tu luyện ngàn năm, chỉ thiếu chút nữa sẽ hóa rồng, nếu không phải bị phong ấn ở đây, nó đã sớm bay lượn về phía chân trời, được thế nhân thờ tôn sùng là Thần Long rồi.
Người kia cùng lắm chỉ phong ấn năng lực của ta, sao ta lại không thể hàng phục được tiểu nha đầu trông không có linh lực này chứ.
Lời của nàng chính là một sự vũ nhục với nó, dám khinh thường nó, thực đáng chết.
Tuyết Ẩn cầm băng thương trong tay, phòng về phía quái vật long xà...
"Đi đâu rồi?" Đúng lúc đang tính đâm vào quái vật long xà, một bóng dáng đột nhiên xẹt qua, biến mất tăm...
Đột nhiên, đất núi rung chuyển, có cái gì đó muốn quật dậy.
Tuyết Ẩn bắt đầu đề cao cảnh giác...
"Nha đầu, ta sẽ nhìn xem ngươi còn cố chấp đến bao lâu."
Quái vật long xà chui ra từ mặt đất, bay thẳng lên, dùng thân thể to lớn quấn chặt lấy thân thể Tuyết Ẩn.
Tuyết Ẩn khẽ nhíu mày, cả người bị thân thể của quái vật long xà quấn lấy, càng ngày nó càng siết chặt, khiến hô hấp của nàng có chút khó khăn.
Không đúng, thân hình của rồng không thể nào mềm dẻo như vậy, quái vật long xà này vẫn chưa hoàn toàn hóa thành rồng, nên vẫn thân hình vẫn có thể mềm dẻo không xương.
Như vậy thì vảy rồng hẳn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-vuong-mi-hau-trieu-hoi-su-xinh-dep/2684852/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.