Thư Thời còn không biết bản thân vừa thoát khỏi một kiếp, liên tục dùng cái móng không bị thương vỗ vỗ lên bàn trà, thu hút ánh mắt của đại mỹ nhân, đem viên kẹo có vị trà sữa xoài của riêng mình ra đặt tới trước mặt Diệp Vọng.
Diệp Vọng vốn đặt ánh mắt lên miệng vết thương của hồ ly ngốc, chợt thấy viên kẹo trước mặt, vẻ hung tợn ngưng tụ dưới đáy mắt hắn nháy mắt liền biến mất.
Hắn nghĩ, con hồ ly ngốc này cũng không quá ngốc, còn biết lấy lòng mình.
Nhưng cách này vô dụng thôi, hắn không ăn đồ ngọt.
Diệp Vọng không lấy viên kẹo trên bàn trà, liếc nhìn Thư Thời một cái rồi bước đi.
Thư Thời cũng không giận, tự mình lấy lại viên kẹo chờ ăn bữa tối, dù sao đại mỹ nhân vẫn luôn âm tình bất định như vậy, cậu cũng quen rồi.
Nhưng điều mà cậu không ngờ chính là không lâu sau Diệp Vọng lại đi ra, trên tay còn cầm hộp y tế.
Hắn lập tức ngồi xuống bên cạnh Thư Thời, cầm lấy móng vuốt bị thương lên bắt đầu thay thuốc cho cậu.
Thư Thời cảm nhận được ấm áp truyền đến từ móng vuốt khi tiếp xúc, theo bản năng rụt lại chân trước, nhưng rất nhanh đã bị Diệp Vọng đè lại, bắt đầu bôi thuốc.
Diệp Vọng vén băng gạc đã quấn sáng nay ra, trong mắt hiện lên một tia thăm dò khi nhìn miệng vết thương trước mặt.
Vết thương của con hồ ly ngốc này dường như là do bị thứ gì đó cắn, nhưng dấu răng dày đặc đến nỗi hắn cũng không thể nhận ra đó là dấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tuong-ta-la-luong-thuc-du-tru/1696759/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.