Khắc vào xương tủy.
___________________
Edit: FAFOEVER.
Hứa Kiều nhìn thấy gương mặt của Thẩm Dạ Lam đỏ ửng lên, rạng đỏ ửng ấy giống như những đám mây vào hoàng hôn, từ trên trời bay xuống treo ở hai má của cô.
Hơi nước ngập trong đôi mắt cô.
Bộ dạng cô như là bị người khác khi dễ vậy.
Hứa Kiều hậu tri hậu giác* ý thức được tư thế của hai người hiện tại, nàng buông tay ra, bước về sau một bước, để lại một khoảng không gian vừa đủ cho Thẩm Dạ Lam, giọng nói của nàng bình thản lại lễ phép.
[*] Hậu tri hậu giác: là quá trình từ nhận thức đến hiểu rõ xảy ra khá chậm.
"Xin lỗi." Nàng nói.
Thẩm Dạ Lam không dám nhìn Hứa Kiều, ánh mắt bối rối nhìn xuống mũi chân, lắp bắp trả lời: "Không, không có việc gì......"
Cô gần như không nghe rõ lời nói của Hứa Kiều, bên tai chỉ còn nghe được tiếng tim đập, toàn bộ lý trí trong nháy mắt sụp đổ, như là cột trời thời kỳ thượng cổ bị đổ gãy, lũ lụt tàn phá bừa bãi, liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy mênh mông nước chảy.
Lý trí, bình tĩnh, suy nghĩ, toàn bộ đều bị nước lũ kéo trôi.
Thời điểm cô đang cố gắng trấn định tinh thần, thì Hứa kiều đang nhìn sang bên cạnh, nàng nhìn thấy đường phố náo nhiệt, xe đến người đi nhưng không ai chú ý đến hai người họ, trong đôi mắt bình tĩnh ấy lộ ra một phần suy tư.
Nhìn biểu hiện vừa rồi của Thẩm Dạ Lam, quả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-tuong-mot-minh-my-le/2833960/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.