Từ sau khi Từ Thịnh nói xong câu này, hắn như trút được gánh nặng, đuổi ta ra ngoài ngủ, nói rằng nếu để một mình hắn làm thì nhanh hơn.
Ta chỉ coi hắn đang tránh nghi kỵ.
Thật là chuyện gì đây chứ.
Ta bị thái độ thần bí như giao phó hậu sự của Từ Thịnh làm cho không ngủ được, liền kéo Thuý Thuý cùng thức đêm.
Nhưng Thuý Thuý lại tỏ ra khinh thường với suy đoán của ta về việc Từ Thịnh lại lên lầu xanh và có quan hệ mờ ám với tiểu sư muội trong lòng hắn, còn đặt cược cả tiền công nửa đời sau của mình với ta rằng Từ Thịnh tuyệt đối không có tiểu sư muội trong lòng nào cả.
Ta cũng không biết ai đã cho nha đầu này sự tự tin lớn đến vậy.
"Thuý Thuý, ngươi xem, người này tuy không thể nhảy lên xà nhà trong chớp mắt, nhưng xem hắn lén lút ra vào hoàng cung, rõ ràng là theo đường giang hồ hiệp khách, có môn phái thì phải có sư môn, có sư môn thì phải có tiểu sư muội, có tiểu sư muội thì phải dính dáng đến nhân tài xuất sắc nhất trong môn phái, nếu không thì ngươi giải thích sao về việc hắn đi dạo đèn hội cùng ta mà giữa chừng lại biến mất?"
Thuý Thuý ngáp một cái, dứt khoát nói, tiểu thư rõ ràng là người đọc nhiều thoại bản đến nỗi đầu óc trở nên ngớ ngẩn, lại thêm dạo này quá nhàn rỗi, còn thân tình khuyên ta nghỉ ngơi, suy nghĩ về việc nhổ cỏ ngải ngày mai để trồng lại.
Rồi Thuý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trong-bap-cai-o-hau-cung/3729915/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.