Đã qua vài ngày, Tống nữ quan từ lúc trời còn chưa sáng tỏ đã rời giường rửa mặt, cả người một thân quần áo trắng lại mang theo mấy cái nô tỳ thẳng hướng Tống gia. Hôm nay chính là ngày giỗ thân mẫu của bà.
Phụ thân lẫn huynh trưởng của Tống nữ quan đều đã qua đời, hiện tại người đang tiếp quản Tống gia chính là cháu ruột của bà. Tống nữ quan mười mấy tuổi đã phải tiến cung, lúc phụ thân và huynh trưởng còn tại thế ngẫu nhiên cũng có thể gặp mặt vài lần, biết thêm một chút tình huống trong nhà. Phụ thân và huynh trưởng vừa mất, bà ở trong cung cũng trở thành tiền triều di phụ, không thể giúp đỡ gì đối với người nhà. Từ đó đến nay, Tống gia cũng không còn ai đến thăm viếng bà nữa.
Không lâu sau, chỉ vì có Tiết quý phi, bệ hạ ban cho bà dinh thự, để cho bà nở mày nở mặt xuất cung. Thế hệ con cháu Tống gia nhận được tin tức liền mang theo người một nhà tới cửa bái phỏng, bà mới có thể gặp được bọn họ. Để cho bà tiếc nuối chính là, tài hoa của gia tộc không thể truyền thừa, những đứa cháu này của bà chỉ là thế hệ bình thường.
Cho nên thời điểm bọn họ mở miệng nhờ bà tiến cử, Tống nữ quan liền cự tuyệt. Không có năng lực, dù có may mắn trèo lên địa vị cao, thì cũng sẽ không lâu dài. Nhìn tư chất những đứa cháu trai này của mình, nếu tùy tiện giúp bọn hắn, ngược lại lợi bất cập hại, còn không bằng làm một người nhàn rỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081727/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.