Ngón tay thon dài của hoàng đế ở trước mặt nàng đảo nửa vòng tròn, giống như một pha quay chậm, trên tay có lốm đốm những dấu răng nhỏ, tất cả đều do nàng cắn tạo ra, bên cạnh dấu răng còn có vết son đỏ hồng.
Tiết Nghiên Tuệ khẽ chép miệng, cũng không có chảy máu, có lẽ là không đau đi. Haizz, không biết bệ hạ đã rửa tay chưa nữa? Còn có, trên tay bệ hạ dính nhiều son của nàng như vậy, liệu có trôi hết son hay không? Suy nghĩ trong đầu Tiết Nghiên Tuệ lộn xộn cả lên, vô tình chạm phải ánh mắt của hoàng đế, sâu trong đôi mắt đen mịch như ẩn chứa một tầng lửa nóng, làm cho Tiết Nghiên Tuệ mặt đỏ tim đập, nhận ra động tác mới vừa rồi giữa hai người không khỏi có chút mập mờ, nhiệt độ trong phòng hiện tại giống như có chút nóng lên.
Sóng lưng thẳng tắp của hoàng đế lại càng thêm khí thế, yên lặng hít một hơi thật sâu, áp chế cảm xúc tê dại ở đầu ngón tay truyền đến. Trong nội tâm âm thầm quyết định, phải cho người lập tức đưa Tần Màn trở về kinh thành.
“Trên mặt nàng dính mực.”
Hoàng đế buông mắt, đầu ngón tay nhẹ điểm.
Vết mực đen dính trên ngón tay hắn rất rõ ràng, hai má Tiết Nghiên Tuệ không khỏi nóng lên, nguyên lai là bệ hạ thay nàng lau mực, vội vàng đưa tay lên che mặt, “Bệ hạ, thần thiếp phải đi chỉnh trang lại nhan sắc một chút.”
Sau khi Tiết Nghiên Tuệ rửa mặt xong, lại đồ thêm một lớp son rồi mới trở về, nhìn thấy bệ hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081726/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.