Đánh một giấc say sưa, Tiết Nghiên Tuệ thức dậy thần thanh khí sảng, duỗi lưng một cái, bụng một hồi ọt ọt vang dội, nàng đói bụng. Ngày hôm qua không có hột cơm nào vào bụng, thần kinh căng thẳng từ đầu tới cuối, trở về cung đã quá mệt mỏi, sau khi rửa mặt liền ngã đầu nằm ngủ, đã quên mất bụng còn đói.
“Nương nương, ngài đã tỉnh chưa?”
Cung nữ nghe được động tĩnh, tại phía sau màn che nhẹ giọng hỏi thăm.
“Vào đi”
Mới qua vẻn vẹn một ngày đêm, những cung nữ hoạn quan Thừa Gia Điện sau khi chứng kiến thủ đoạn của Tiết Quý Phi đã nhận thức được hiện tại Tiết Quý Phi mới chính là trời của bọn họ, nguyên một đám xốc lại tinh thần, ngàn vạn lần săn sóc tỉ mỉ, ân cần hầu hạ.
“ Tóc cứ tùy tiện vấn lại là được, ta muốn mặc bộ bên trái có tay áo mỏng kia, hài thì lấy đôi ở bên phải.”
Tiết Nghiên Tuệ ngồi một chỗ, thỉnh thoảng chỉ điểm một câu, hầu như không cần động đến móng tay đã được hầu hạ rửa mặt sạch sẽ, xiêm áo chỉnh tề. Các cung nữ động tác nhu hòa, độ mạnh yếu dùng lực vừa đúng, cùng trước đó vài ngày so sánh với, Tiết Nghiên Tuệ hôm nay mới được tính là hưởng thụ đãi ngộ nên có của Quý Phi nương nương.
“Xong rồi, dùng qua điểm tâm trước hẳn quay lại vấn tóc cho ta.”
Lau chút hoa lộ,Tiết Nghiên Tuệ vuốt vuốt bụng, một thân quần áo nhẹ nhàng không chút để ý.
“Nương nương, đồ ăn sáng đã bày xong, nghe nói hôm nay Ngự Thiện Phòng xuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-trao-cuoc-doi-minh-cho-bao-chua/4081699/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.