Chờ xe cứu thương chạy đến, Tống Dư Hàng đã không chống đỡ được nữa rồi, thanh chuỷ thủ đâm quá sâu, Lâm Yêm cố sơ cứu cho cô thế nào đi nữa thì vết thương vẫn liên tục chảy máu không ngừng.
Tống Dư Hàng không đi nổi, một thoáng lảo đảo suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất, Lâm Yêm đỡ cô ngồi xuống, hai người tiến sát lại gần nhau.
Lâm Yêm ôm bả vai cô, nhìn từng ngụm máu tươi tràn ra khoé môi mỗi khi cô ho khan, chảy xuống cằm.
Các nàng ra tới được đầu hẻm, xe cứu thương còn chưa đến, mọi người xung quanh bưng kín mũi tránh đi, giống như phòng ngừa ôn dịch, vây các nàng thành một vòng tròn, hướng các nàng chỉ chỉ trỏ trỏ.
Lâm Yêm có cảm giác như bị nhốt trong một chiếc lồng pha lê, bên ngoài xuất hiện rất nhiều người, nhưng không một ai ra tay cứu giúp hai người. Nàng ôm Tống Dư Hàng trong ngực, từng phút từng giây đều có thể cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể cô dần hạ xuống, máu cũng bắt đầu thấm ướt quần áo nàng, hai người tựa sát vào nhau, Lâm Yêm ôm cô thật chặt, tay luôn che lại miệng vết thương trước ngực cô không hề buông lỏng, giống như đang muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình sưởi ấm cho cô.
Tống Dư Hàng cảm nhận được, lòng trở nên ấm áp lạ thường, muốn ngửa đầu nhìn nàng, chợt cảm thấy trên mặt đáp thượng một giọt nước.
--- Trời.... mưa sao?
Lâm Yêm cúi đầu, cắn môi, mi mắt run rẩy.
Nàng quá quật cường, cho dù khóc cũng lặng lẽ không hề phát ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-than-ai-phap-y-tieu-thu/1197825/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.