Cuối cùng, Tống Ngọc Thiện còn cố ý dặn dò Lỗ Quân Lan phải lưu tâm hơn về phương diện thu nhận bản thảo.
Nếu có bản thảo mới, có thể lựa những ngày đầu tháng hoặc cuối tháng, vào những đêm nàng không tu luyện, báo mộng để đưa cho nàng xem.
Báo mộng vốn yêu cầu tiêu hao quỷ lực, như vậy thì Quân Lan tỷ tỷ sẽ không còn đủ quỷ lực để hiện hình đi tìm tên Trương Sinh kia nữa.
Cứ kéo dài thêm một khoảng thời gian, đợi đến khi thoại bản ra đến phần sau rồi hẵng tính.
"Chưởng quỹ, ta cũng vừa viết một câu chuyện nhỏ..." Nghê Kiều chợt lấy ra mấy trang bản thảo.
Tống Ngọc Thiện không ngờ lại có niềm vui bất ngờ đến vậy.
Nàng nhận lấy xem thử, thì ra là một câu chuyện ngắn. Đến cả Lỗ Quân Lan và Hạt thư sinh cũng không nén nổi tò mò, bèn ghé sát lại xem.
"Bị Ép Minh Hôn, Ta G.i.ế.c Cả Tộc Quỷ Phu?"
Quả là một phong cách đặt tên thẳng thừng, y hệt như thoại bản của Tống Ngọc Thiện.
Kết hợp với trang phục tân nương trên người Nghê phu tử, cả ba người đều sững sờ đến ngây cả mặt.
"Đúng vậy, đây chính là câu chuyện của ta." Vẻ mặt Nghê Kiều tĩnh lặng như nước.
Kể từ ngày đại thù được báo, lòng nàng tựa như một vũng nước tù, bị giam cầm trong tòa nhà lớn ấy, khổ sở chờ đợi ngày hồn phách tan biến.
Thế nhưng trong một tháng qua, từ khi bắt đầu dạy học ở thư cục, nàng đã có vài người bạn tốt, có được một mục tiêu để phấn đấu cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-o-lieu-trai-tu-cong-duc/5076144/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.