Hàn Châu nhìn ca ca sau đó nhìn sang mẫu thân có chút khó hiểu
“Lúc đó nó chỉ là một đứa trẻ không thể nào lại có thể biết được cơ chứ”
Hàn Mẫn cười nhẹ, mẫu thân người đã quá xem thường đứa nhỏ như Hàn Yến mất rồi
“Mẫu thân vậy người chắc không hề biết, năm đó Hàn Yến đã nói dối nàng ta là người cứu vương gia để tiếp cận vương gia và khiến vương gia mang ơn của nàng ta hay sao”
Lam Y Ngọc lập tức thay đổi sắc mặt, nàng không nghĩ rằng dốc công nuôi dạy một đứa trẻ không phải hài tử của mình vậy mà đứa trẻ đó ngay từ nhỏ đã có tâm địa như vậy, uổng công nàng ba lần bảy lượt tin tưởng rằng nàng ta chỉ vì ghen tức nên mới gây nên những chuyện không hay với Hàn Mẫn, thì ra nàng vốn đã sai lầm từ lúc giúp đứa trẻ đó
“Hàn Yến con rắn độc này đúng là mưu tính sâu xa, không ngờ được nàng ta thế mà cũng biết được chuyện này mà âm thầm làm, như vậy nhất định phải cẩn thận bảo vệ hai bảo bối nhỏ”
Hàn Châu mắng
“Mẫu thân ta biết người vẫn còn chưa chấp nhận được người mà người nuôi lớn coi như con ruột lại hại chính con ruột của người nhưng sự thật là vậy”
Lam Y Ngọc im lặng không nói, nàng vốn dĩ còn giữ lại một chút tình cảm nhưng bây giờ thì hết rồi, dám tổn thương đến con của nàng nàng nhất định không bỏ qua tuyệt đối không bỏ qua
“Mẫu thân đã biết, Mẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-no-nguoi-mot-kiep-tra-nguoi-mot-doi/2655657/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.