Chờ mòn chờ mỏi cũng đợi được đến lúc trời mát. Cuối cùng cũng đến phần mà đám nhóc mong chờ nhất - nung gốm!
Dưới ánh mắt mong chờ của đám nhóc, tê tê già vung tay: “Đi nung gốm!”
Đám nhóc nối đuôi theo sau ông, hùng dũng hiên ngang chạy tới lò rồng mới xây.
Lò rồng được dọn dẹp sạch sẽ, củi cũng được chất xong. Đào Thủ hướng dẫn dám nhóc đặt bùn thành hình đã phơi khô vào bao nung, sau đó xếp bao nung vào lò. Lò rồng rất dài, bên trong có bậc thang. Mấy đứa nhóc chỉ trèo lên trèo xuống đưa gốm đã mệt muốn kiệt sức.
Trên mấy cái đầu nhỏ vã đầy mồ hôi. Khuôn mặt mũm mĩm, trắng nõn cũng ửng đỏ. Chúng ôm eo, thở hồng hộc như ông cụ non.
Tiêu Liêu kéo đám nhóc nhưng chúng lại không muốn dừng bước. Như thể nếu nghỉ ngơi thì sẽ không kịp nung bùn. Tiêu Liêu cũng không làm gì được nên chỉ có thể để chúng làm.
Khó lắm mới làm xong, đám nhóc mệt mỏi tụ lại ngồi nghỉ ngơi trước lò nung. Chúng ngửa đầu, dáng vẻ mệt mỏi như thể chẳng luyến tiếc thứ gì. Tuy rằng Tiêu Liêu cũng mệt đến thở hổn hển nhưng vẫn muốn dùng chút sức ít ỏi còn lại của mình để cười. Bởi vì chúng quá đáng yêu.
Tê tê già Đào Thủ và đồ đệ giải quyết hậu quả. Sau khi sửa sang lại thì đóng cửa lò nung rồi lại lấy chút cỏ khô mềm để châm lửa. Ngọn lửa thứ nhất là do tiểu giống cái duy nhất và mấy tiểu Á Chủng khác đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-mo-nha-tre-o-di-the/3474336/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.