Vân Tú Tâm há to miệng: “…”
- Thậm chí, với thực lực Thánh tôn của đối phương, nếu đối phương dùng niệm chuyển chân thân, chúng ta đem linh vũ về, có khác nào trực tiếp dẫn yêu vương tới nhà. Chỉ cần đối phương khẽ động thần niệm, liền có thể lập tức giáng lâm, hộ trận của ta dù có thể chống được công kích của đối phương, thế nhưng cũng cần thời gian bày trận, nếu đối phương tùy tiện hiện thân, đánh ta trở tay không kịp, chúng ta bại vong chỉ trong khoảng khắc.
- Nếu đi theo chúng ta tới tận Cửu Tôn phủ…
- Mà cái này, vẫn chỉ là nguy hiểm cho bản thân chúng ta.
Vân Dương thản nhiên nói:
- Dù đối phương bị cản bởi đại trận, không thể tổn thương chúng ta, nhưng căn bản không cần giải thích vì sao hắn lại tới đây.
Nhậm Khinh Cuồng kinh ngạc hỏi:
- Đối phương nói rõ nguyên nhân, không phải là để tỏ thiện ý, càng là nhờ chúng ta tìm hậu đại cho nó sao? Nó còn đã thệ ước, đây là Thiên Đạo Thệ Ngôn, một khi vi phạm, Thiên Đạo hàng phạt a!
- Ai, cái thệ ước nợ nhân tình chính là thủ đoạn che mắt lớn nhất. Trên thực tế, giải thích của hắn, tính cả nguyên nhân mà hắn tới, thậm chí là chuyện hậu đại của hắn bị Hắc Sơn minh bắt…
Vân Dương nở nụ cười nhàn nhạt:
- Tất cả, ta chỉ tin được nửa phần mà thôi!
- Thử hỏi nếu là hậu đại của Kim Điêu vương, lại có thể tự mình ra ngoài hành tẩu giang hồ, như vậy cần phải có tu vi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213303/chuong-1187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.