Vân Dương thản nhiên nói:
- Bản tọa trước nay không sinh cái dũng thất phu, càng sẽ không bị cái gọi là khích tướng kích thích. Huống chi nơi này còn có môn hạ đệ tử của ta, bản tọa sao có thể hành động lỗ mãng như ý ngươi?
Kim Điêu vương trầm mặc một chút, thản nhiên nói:
- Hoắc chấp sự, trận pháp của ngươi xác thực rất tinh diệu, bản vương tự hỏi không thể phá trừ. Đã như vậy, chúng ta thương lượng một chút, được chứ?
Vân Dương bất động thanh sắc:
- Kim Điêu vương, mời nói.
- Hậu đại của bản tọa lịch luyện Yêu Vương lâm, lại bị mấy tên Hắc Sơn minh kia bắt đi… bản vương giận dữ rời núi, tìm được tới đây, nhưng hậu đại của bản tọa đã bị bán trao tay cho người khác… dưới sự đau lòng, nên bản vương…
- Ta biết Thánh Tâm điện các ngươi có uy thế vô lượng, chấp sự Thánh Tâm điện càng là người có quyền hành cực trọng, nếu Hoắc chấp sự có thể xuất lực tương trợ, giúp bản vương tìm được hậu đại, bản vương lập tức rời đi, tuyệt không dây dưa, đồng thời thệ ước thiếu ngươi một nhân tình. Cảm kích khôn cùng!
Kim Điêu vương nói:
- Hắc chấp sự, suy tính một chút.
Cái gì, đối phương thực sự tin Lão đại sư phụ phủ tôn? Nhận định hắn chính là chấp sự Thánh Tâm điện, còn bởi vậy mà đưa ra thình cầu? Có thể bất hợp lý thêm chút nữa được không?!
Đám tiểu bối nhao nhao có chút ngơ ngác.
Tâm tư của Vân Dương lại khác với đám đệ tử, bởi vì hắn hiểu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213302/chuong-1186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.