Đây đúng là lời trong lòng của Cam Thiên Nhan, trên thực tế nàng thật sự nghĩ như vậy, chỉ có điều, nàng không có năng lực tổ chức lời lẽ nói rõ như Vân Dương, càng không thể nói làm người khác tỉnh ngộ.
Cho nên khi nghe thấy Vân Dương nói, trực tiếp cảm giác Vân Dương là tri kỷ đời mình, mỗi câu mỗi chữ như khắc ghi vào tâm khảm của nàng.
- Cho nên tiền bối trước đó không đồng ý và ngăn cản, điểm xuất phát cũng vì tốt cho đệ tử của mình, điểm này không có kẻ nào có thể xen vào, cho dù đứng ở lập trường bằng hữu, rất bất mãn với tiền bối, nhưng không ai có tư cách nói tiền bối sai, mà những người lần đầu làm sư phụ người khác như chúng ta, đây là vấn đề chúng ta phải suy nghĩ và sẽ đối mặt, người cùng tâm này, tâm đồng lý do này, tất cả đều giống nhau, chúng ta nhất định phải lý giải, càng phải lý giải thấu triệt!
Vân Dương nghiêm túc nói ra.
Cam Thiên Nhan thở dài thật sâu, hiền lành nhìn Giang Lạc Lạc, cười khổ nói:
- Nha đầu này thật sự quá ngây dại, nàng chỉ thấy cái trước mắt, nói dễ nghe là chí tình chí nghĩa, nhưng lại là tùy hứng làm bậy, nhưng cho dù như thế nào, ta tình nguyện để nàng oán ta nhất thời, cũng không muốn nhìn nàng tuổi già đau khổ sống qua ngày.
Vân Dương cười nói:
- Ta lặp lại lập trường của ta một lần, ta hoàn toàn lý giải suy nghĩ và cách làm của tiền bối, thậm chí đệ tử của ta sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213255/chuong-1139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.