Tất cả người những tông môn khác đều nhìn trên nổi đau của người khác cười Vân Dương, còn có cả đám người Cửu Tôn phủ.
Nên!
Để cho các ngươi đắc ý!
Để cho các ngươi vô địch!
Để cho các ngươi trong mắt không còn ai, mắt không tứ hải!
Ha ha ha, gặp được vấn đề khó khăn không thể giải?
Tranh thủ thời gian nhận thua đi đại huynh đệ!
Cho dù các ngươi có thể lấy niềm vui của Huyền thú, cũng không thể chính mình hóa thân Huyền thú a?
Trừ phi Cửu Tôn phủ các ngươi thật sự có Huyền thú áp trận!
Vân Dương im lặng một lát, có vẻ như đang suy nghĩ, lúc này mới nói:
- Tần chưởng môn quả nhiên cho ta vấn đề khó khăn không nhỏ... Ngự dụng Huyền thú quả nhiên không phải là sở trường của Cửu Tôn phủ, nhưng mà Tần chưởng môn đã mở ra điều kiện hậu đãi như thế, ta không trả lời một hai thì không nói được, ta có hỏi trước một chút, xin hỏi Huyền thú chiến... Duy nhất một lần phái ra vài đầu hay không?
Tần Nhược Cốc cất tiếng cười rung trời:
- Vài đầu? Vân tôn chủ, chỉ cần ngươi có Huyền thú, hơn một trăm đầu cũng có thể.
Vân Dương nói:
- Chuyện này là thật?
Tần Nhược Cốc cười ha ha:
- Là thật, làm sao không thật!
Vân Dương nói:
- Nghe Tần chưởng môn nói như vậy ta an tâm... Đúng rồi, chúng ta giao thủ với môn phái khác, phải chăng cũng có thể mang theo Huyền thú ra trận?
Hắn nói câu này liền chờ Hoắc Vân Phong trả lời.
Hoắc Vân Phong trầm ngâm một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213239/chuong-1123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.