Ngân Lang quay đầu lại, nó lặng lẽ nhìn Lạc Đại Giang, dường như muốn nhớ kỹ tên nhân loại này, sau đó lại đi bên cạnh Mạnh Khiếu.
Tần Nhược Cốc mở to mắt, nhìn sư thúc tổ đi tới, hắn vẫn còn choáng váng và không dám tin.
Nói cái gì cũng không nghĩ ra, sư thúc tổ rõ ràng đã phá vỡ sinh mệnh lực, thực lực đạt tới nửa bước Thánh Vương, còn có một đầu Linh thú cấp bậc Thú Vương toàn lực phụ trợ, cuối cùng dùng tới tự bạo mà vẫn thua.
Đây quả thực là ác mộng!
- Ta thua, đã tận tâm tận lực, không có gì để nói.
Mạnh Khiếu thản nhiên nói:
- Toàn tâm chuẩn bị chiến đấu kế tiếp đi.
Tần Nhược Cốc sững sờ gật đầu.
Mạnh Khiếu thở dài, hắn ngồi vào chỗ của mình.
- Sư thúc tổ!
Tần Nhược Cốc buột miệng kêu lên.
Mạnh Khiếu không có quay đầu:
- Trận chiến lần này kết thúc, mặc kệ bản môn thắng bại như thế nào... Ta sẽ rời khỏi môn phái. Trong thời gian sau cùng sẽ tìm lão hữu uống rượu, cũng quan sát thế giới này... Về sau sẽ không về môn phái. Sau khi ta chết, tự nhiên sẽ có người mang thi thể ta đưa về.
- Sư thúc tổ!
Tần Nhược Cốc trố mắt kêu lên, trong giọng nói mang theo một ít không thể tin, không dám tin.
- Cứ như vậy đi.
Mạnh Khiếu phất tay, cười nhạt một tiếng:
- Lão phu vì Ngự Thú tông, đã chiến đấu mấy ngàn năm... Đến đến, đến thời khắc cuối cùng này, dù sao cũng phải để lão phu... Nhẹ nhõm một lát, nghỉ ngơi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213230/chuong-1114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.