Sau một tiếng vang trầm đục, Mạnh Khiếu máu me khắp người, quay cuồng bay ra xa.
Rít lên một tiếng, Ngân Lang bị Lạc Đại Giang đạp bay lại đánh tới, nó xông lên giống như không muốn sống, gầm thét cắn bắp chân trái của Lạc Đại Giang, còn có từng đạo phong nhận không ngừng cắt xé thân thể Lạc Đại Giang.
Lạc Đại Giang làm như không phát hiện phong nhận đang tấn công mình, bước chân hắn tiến lên thật nhanh, lúc này mang theo Ngân Lang như nghé con đi lên phía trước, Ngân Lang liều mạng cắn chân hắn, thân thể cố gắng ghì xuống đất kéo lại. Nhưng vẫn bị Lạc Đại Giang kéo lôi đi, trên mặt đất xuất hiện vết móng vuốt thật dài, bảy, tám xương ngón chân dứt gãy, vết máu loang lổ.
Một bên khác, Mạnh Khiếu bị một đao của Lạc Đại Giang chém lảo đảo lui về phía sau, trên thân bắn ra ánh sáng màu đỏ, cánh tay trái rơi xuống. Nhưng thế công của Lạc Đại Giang vẫn không chậm lại, đao quang sắc bén lại đánh tới.
Mạnh Khiếu mất đi một tay, trong mắt sinh ra thần thái tuyệt vọng, thân thể của hắn căng phồng lên.
Cùng lúc đó, một cỗ khí huyết tràn đầy tới cực điểm bao phủ thân thể hắn, ngay cả không khí cũng khuếch tán nhanh chóng.
Tự bạo!
Hắn muốn tự bạo!
Lạc Đại Giang đột nhiên dừng bước lại, chân phải ngang nhiên nâng lên, phanh phanh phanh...
Chỉ trong nháy mắt, hắn đá ra ba mươi cước, cũng đá Ngân Lang đang cắn bắp chân mình thành tro bụi màu bạc, lập tức, đao trong tay rời khỏi tay, đâm thẳng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213229/chuong-1113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.