Tôn Minh Tú đau khổ cười một tiếng, nói:
- Tuy đệ tử xuất thân không phải danh môn đại tông, trước kia cũng coi như có chút cơ nghiệp, thế nhưng khi gia tộc bị cừu nhân tập kích, trong một sớm một chiều, cả nhà trên dưới đều bị kẻ thù giết không còn một mống, đây đã là chuyện cũ, nói nhiều vô ích, nhưng trong trận chiến đó làm đệ tử có ấn tượng sâu sắc nhất chính là, tiên phụ tiếp nhận địch nhân vây công, lâm vào hạ phong tràn ngập nguy hiểm, nhưng ta biết với tu vi của hắn, còn có lực phá vây thoát thân, hắn từ đầu tới cuối lại không trốn, vẫn liều chết lực chiến đến cùng, lúc sắp chết còn rống to: Nam nhi đời này nếu không thể thủ hộ người nhà, cho dù còn sống thì có ý nghĩa gì!
- Những năm gần đây, bên tai đệ tử thường xuyên nghe thấy tiếng vọng của tiên phụ. Tự giác có thể thủ hộ tất cả của chính mình, đây chính là chấp niệm của đệ tử.
- Cửu Tôn phủ chính là nhà của đệ tử, sư huynh sư tỷ sư đệ sư muội chính là huynh đệ tử muội ruột thịt của đệ tử, hoành nguyện cả đời của đệ tử chính là muốn vĩnh viễn ở cạnh bọn họ, bình an khoái hoạt. Phàm là có người muốn phá hư tất cả, đệ tử tất nhiên tử chiến giữ gìn, có chết cũng không hối hận.
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười:
- Ý nghĩ của đệ tử là như vậy, thật sự là không nghĩ tới việc lâu dài hơn.
Vân Dương mỉm cười ấm áp, nói khẽ:
- Minh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213193/chuong-1077.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.