So với việc tự mình khổ tư minh tưởng cũng không tìm được đầu mối, thì đi tìm lão quái vật sống mấy ngàn năm để thỉnh giáo mới là đúng đắn.
Có điều, người nào tới thỉnh giáo, nhưng trong lòng vẫn không được thoải mái.
“Nếu không phải hiện tại không đánh lại ngươi, ta có thể để ngươi đánh ta như thế sao? Coi như là lợi dụng phế vật vậy.”
Ừm, chính là lợi dụng phế vật, vật tận kỳ dụng!
Quảng trường, chúng đệ tử nhìn thấy sư tôn bước ra, đang muốn tiến lên vấn an, lại phát hiện sư tôn nặng nề vội vã băng đi.
Chúng đệ tử cùng ngơ ngác, không dám tùy tiện mạo hiểm, dù sao bọn hắn cũng không ngu a.
- Có vẻ như sư tôn không được vui?
- Ừm, ta cũng thấy vậy.
- Vân sư tỷ, ngươi nhìn sắc mặt sư tôn, liệu có phải…
Vân Tú Tâm dụi dụi con mắt, có chút không xác định:
- Chẳng lẽ sư tôn bị thương? Thế nhưng mấy ngày nay không thấy có chiến đấu a…
- Bị thương?
Trình Giai Giai lo lắng hỏi:
- Sư tôn thế nào rồi?
Vân Tú Tâm vừa định nói: Ta thấy trên đầu sư tôn có ba cái u cục lớn…
Nhưng còn chưa kịp nói, đã nghe một tiếng ho khan, thanh âm nghiêm khắc của Vân Dương truyền đến:
- Sao còn không đi luyện công? Chẳng lẽ các ngươi đều rất rảnh hay sao?!
Mười người lập tức giải tán, câm như hến.
“Có lẽ là ta nhìn lầm…” Vân Tú Tâm thầm nghĩ.
Lấy tu vi thần thông quảng đại của sư tôn, hãn hữu có địch thủ, sao có thể bị thụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213163/chuong-1047.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.