Khi đó, cha mẹ ta đã sớm không màng đến giang hồ, ngày thường lấy làm ruộng mà sống, thời gian đó dù kham khổ, nhưng lại có thể tận hưởng thiên luân, mỗi ngày đều rất vui vẻ, thế nhưng một khi ác mộng đến, người một nhà, trừ ta ra tất cả đều chết, sở dĩ ta không chết, bởi vì ta quỳ xuống dập đầu, ta nói với bọn hắn là ta sẽ nghe lời, ta có thể giúp bọn hắn nấu cơm giặt giũ, ta nói với bọn hắn là ta sợ chết… ta muốn giữ mạng…
- Cuối cùng, bọn hắn nhận định ta là đổ bỏ đi, lại thấy ta trời sinh bát khiếu, tư chất tạm được nên đem ta về chuẩn bị bán đi… sau đó ta bắt đầu nấu cơm giặt đồ cho bọn hắn, chịu mệt nhọc, mỗi ngày làm từ sớm đến tối muộn, rò rã ba tháng.
- Sau đó, ta rốt cục chờ đến khi bọn hắn lơ là, một nồi nước độc chết bọn hắn, ta báo đại thù cho phụ mẫu, trả nợ máu diệt môn. Đại thù đã báo, ta cười, cười thật to, cười thật vui vẻ… chỉ tiếc vừa chạy ra không lâu, ta đã lại bị một nhóm buôn người khác bắt lại, nếu không hiệu tại, quá nửa khả năng ta đang làm hỏa kế ở một cửa tiệm nào đó, cả đời bình thường, nhưng cũng tự tại…
- … đối mặt với nhóm buôn người khác, ta lần nữa hèn mọn năn nỉ, tiếp tục cần cù chăm chỉ giúp bọn hắn làm việc vặt, thậm chí giúp bọn hắn dạy bảo những đứa nhỏ mới bị bọn hắn bắt tới, mấy tháng sau đó, ta lại dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-la-chi-ton/1213158/chuong-1042.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.